Tôi là Ai?

Chào bạn. Tôi là Đặng Hoàng Lâm, người sáng lập trung tâm Anh ngữ S.talk Phản xạ 1 giây, là chuyên gia đào tạo Tiếng Anh Giao tiếp cho doanh nhân và các doanh nghiệp.

Công việc của tôi là giúp những người mất gốc tiếng Anh có thể giao tiếp một cách tự tin và lưu loát với người nước ngoài.

1. Câu chuyện học tiếng Anh của tôi.

Tôi sinh ra trong một gia đình nông thôn, với 4 anh em. Xuất thân từ một gia đình nông thôn, nên tất cả những công việc nặng nề nhất, vất vả nhất tôi đều trải qua. Bố mẹ tôi lúc nào cũng động viên tôi phải nỗ lực, cố gắng vươn lên để lên thành phố, thoát ly khỏi cảnh nông dân chân lấm tay bùn.

Vào đại học, điều tôi sợ nhất chính là những giờ học tiếng Anh. Cả giờ liền nghe người nước ngoài không hiểu gì, nói thì lắp bắp mất tự tin. Là bí thư lớp nhưng điểm nghe của tôi kỳ đầu tiên chỉ có 3 điểm, nên mỗi lần đến lớp và nhìn thấy bạn bè, một cảm giác xấu hổ lại xâm chiếm trong tôi. Tôi loay hoay tìm đủ phương pháp để cải thiện tình hình, tìm hết trung tâm nọ đến câu lạc bộ kia, đi học hết khóa này đến khóa khác, chỉ mong tìm được một phương pháp hiệu quả. Bạn có thể tưởng tượng hình ảnh một cậu sinh viên đến lớp, từ đầu giờ đến cuối buổi chỉ dám ngồi khép nép cuối lớp, không dám giơ tay, mỗi lần cô giáo tiếng Anh giở sổ đầu bài gọi tên, tôi chỉ mong giá như mình có một phép màu để che cho cô không nhìn thấy tên mình, còn nếu lỡ bị gọi rồi thì thôi rồi lượm ơi! Kịch bản lần nào cũng như lần nào, đứng chôn chân từ đầu đến cuối lắp ba lắp bắp không nói nên lời. Chân tay run rẩy, tim đập thình thịch, mồ hôi vã ra như tắm, cô giáo hỏi gì cũng cứ lơ nga lơ ngơ, chỉ biết cười ngượng vì xấu hổ, cô giáo càng hỏi tôi lại càng rối và trả lời lí nha lí nhí – chính tôi cũng không biết mình nói gì nữa, cô giáo nhìn thấy thương quá nên cho tôi ngồi xuống không hỏi nữa.

Vào một ngày nọ, tôi cầm hồ sơ đi xin việc làm thêm, tự tin với vẻ tác phong nhanh nhẹn và đôi môi lúc nào cũng mỉm cười vui vẻ, cộng với kỹ năng tốt và sự chân thành, đi đâu tôi cũng chiếm được cảm tình của nhà tuyển dụng, và phần phỏng vấn tiếng Việt tôi luôn vượt qua một cách dễ dàng. Nhưng cứ đến vòng phỏng vấn tiếng Anh thì lúc nào tôi cũng trượt. Những người quản lý mặc dù là người Việt nhưng tiếng Anh bắn như gió, lưu loát không khác gì người Anh, người Mỹ, nhiều lúc nhanh quá tôi chỉ nghe thấy loáng thoáng như gió thổi mây bay, thấy mình bất lực vì không hiểu họ đang nói gì. Thậm chí có một chị quản lý nhà hàng Tây, thấy tôi khó quá nên đưa tờ câu hỏi cho tôi đọc và trả lời trên giấy. Tưởng đâu là thoát, tờ câu hỏi chỉ có 2-3 câu đầu dễ vì toàn từ tôi biết, và cũng chỉ có thông tin bản thân. Nhưng 6-7 câu còn lại thì toàn từ mới lạ hoắc, thậm chí có chỗ có từ tôi biết mà khi lắp vào câu tôi loay hoay 15 phút vẫn không thể đoán nghĩa là gì. Thấy tôi ngồi lâu vò đầu bứt tóc, chị quản lý thương quá trả lời với vẻ ái ngại: “Em rất tốt, rất tự tin, nhưng chị rất tiếc không thể nhận em được. Ở đây tiêu chí đầu tiên là phải biết tiếng Anh, phải nói được với người nước ngoài. Chị nghĩ là em nên về và cập nhật thêm tiếng Anh cho tốt rồi hãy quay lại”.

Cảm giác thất bại tràn trề, đau đớn và tủi nhục cùng cực vì không có đường đi, bế tắc vô cùng, tôi không biết mình phải làm gì để thay đổi cục diện. Đi xin việc ở đâu người ta cũng từ chối, cũng chỉ vì tiếng Anh quá kém. Tôi tự hỏi chẳng lẽ mình tự tin ngời ngời thế này, chẳng lẽ lại chấp nhận cuộc đời bế tắc chỉ vì dốt tiếng Anh?

Thế rồi có một ngày định mệnh đã đến. Một buổi chiều trời trong mây trắng, tôi đến một club tiếng Anh có rất nhiều người nước ngoài để thực hành. Có một nửa là người Việt, độ tuổi trên 30 rất nhiều, nhưng tiếng Anh người nào cũng rất tự tin lưu loát, phát âm chuẩn nghe rất Tây, tóm lại toàn siêu nhân cả. Tôi tình cờ gặp lại cô bạn ở đây, nên hồ hởi bắt chuyện, nhưng ngay lập tức cô ấy trả lời và hỏi lại một tràng bằng tiếng Anh, làm tôi cứ ngẩn tò te vì không hiểu gì. Chỉ biết  cười trừ và thi thoảng đáp lại Ah, Uh, Really? đểlấp liếm ra vẻ mình thông hiểu lắm. Và rồi, khoảnh khắc định mệnh ấy đã đến, khoảnh khắc đã thay đổi cuộc đời tôi mãi mãi. Cô bạn tôi đang nói chuyện rất say sưa bông chợt im bặt không nói gì, ánh mắt nghiêm nghị, nhìn tôi với vẻ rất nghiêm trọng và nói: “Ông Lâm ơi, tôi hỏi thật này, tôi đang kể một câu chuyện người ta chết mà ông cười là sao?”

Bạn biết không, lúc ấy mặt tôi đỏ bừng, tai nóng lên, trời đất như sụp đổ… Tôi chỉ ước giá như dưới chân có cái lỗ nào, tôi nhất định sẽ chui xuống ngay để bớt nhục! Chỉ vì ko nghe hiểu được tiếng Anh mà tôi đã phải chịu nhục nhã như thế này! Đi xin việc thì toàn trượt, đi giao lưu thì bị nhục. Tất cả chỉ vì tôi không hiểu tiếng Anh, vì tôi chưa thực sự chịu học và luyện tập. Suốt 2 tuần liền tôi bị ám ảnh về hôm đó, không dám đi đâu, gặp ai, đi học về chỉ biết ngồi một mình tự kỷ và “gặm nhấm” thương đau.

Đến tuần thứ ba, tôi nhìn nhận lại và quyết định sẽ học tập nghiêm túc để thoát khỏi kiếp sống câm điếc tiếng Anh, và tôi tự nhủ nhất định phải dũng cảm đối mặt với nỗi mặc cảm tiếng Anh, vùi đầu vào học nghe và nói. Tôi luyện tập nghe trên xe buýt, luyện phát âm, tôi luyện nói trong nhà tắm, trong nhà vệ sinh.. bất cứ lúc nào rảnh, bất cứ chỗ nào không có ai tôi đều tranh chớp để học, có khi chỉ là một vài phút. Và chỉ sau 3 tháng ngắn ngủi, tôi đã vượt qua kỳ thi nghe nói ở trường, tôi tự tin lên Bờ Hồ bắt chuyện với những người nước ngoài và thậm chí tôi thành lập CLB tiếng Anh để giúp đỡ các bạn sinh viên. Từ một cậu bé tự ti, tôi đã vươn lên trở thành một người đứng chia sẻ, cùng giúp đỡ các bạn sinh viên khác. Và giờ đây, tôi đã chia sẻ, đào tạo cho hàng nghìn học viên là học sinh, sinh viên, người đi làm, chủ doanh nghiệp, đến những nhân sự cấp cao. Ví dụ như phó giám đốc Ngân hàng BIDV Lào Cai, cán bộ Sở giáo dục tỉnh Quảng Ninh, đào tạo cho giáo viên trung tâm Anh ngữ Popodoo Lào Cai, trung tâm Ngoại ngữ Tokyo… và nhiều cán bộ doanh nghiệp khác…

Điều tôi cảm thấy giá trị nhất, là rất nhiều người trong số đó nhờ giao tiếp tiếng Anh lưu loát mà đã có được công việc mơ ước, có người đã sang định cư ở nước ngoài, có người đã trở thành giáo viên tiếng Anh, giúp cho hàng trăm học sinh khác có thể giao tiếp tiếng Anh, được bà con nhân dân yêu mến và biết ơn vì giúp cho con em họ thay đổi… Ước mơ của tôi là giúp được toàn dân Việt Nam có thể giao tiếp tiếng Anh tự tin, trở thành những công dân toàn cầu, thành công trong sự nghiệp và biến Việt Nam thành một nơi tuyệt vời hơn.

Chia sẻ tại Khoa Chất lượng cao – Trường ĐH Kinh tế Quốc dân

Tôi cũng giống như bạn mà thôi. Nhờ nỗ lực không ngừng nghỉ, tôi cuối cùng đã chinh phục được tiếng Anh. Và bạn cũng sẽ chinh phục được tiếng Anh giống như tôi. Và tôi ở đây để sẵn sàng chia sẻ, giúp đỡ bạn rút ngắn con đường học tiếng Anh và thành công của bạn.

2. Một số nơi đã chia sẻ, đào tạo:

  • Phó giám đốc Ngân hàng BIDV Lào Cai,
  • Cán bộ Sở giáo dục tỉnh Quảng Ninh,
  • Trung tâm Kỹ năng sống Awaken
  • Trung tâm Anh ngữ Popodoo Lào Cai,
  • Trung tâm Ngoại ngữ Tokyo
  • Trung tâm ngoại ngữ và kỹ năng huyện Đại từ, tỉnh Thái Nguyên
  • Trung tâm Ngoại ngữ Hoa Sen – tp. Hồ Chí Minh
  • Trưởng khoa May và Thời trang, trường ĐHSP Kỹ thuật Hưng Yên
  • Công ty Dệt nhuộm Hưng Yên
  • Công ty chế tạo máy Hà Nội
  • Trường ĐH Khoa học xã hội và Nhân văn
  • Khoa Chất lượng cao Trường ĐH Kinh tế Quốc dân
  • ……………….

3. Các khóa học, dịch vụ đang hỗ trợ:

  1. Khóa học: Đào tạo Giao tiếp theo phương pháp Phản xạ 1 giây
  2. Khóa học: Phát âm và Ngữ điệu chuẩn Anh Mỹ
  3. Khóa học: Coaching 1-1
  4. Khóa học online, dịch vụ hỗ trợ online
  5. Gói dịch vụ Đồng hành 1-1 với học viên

Nếu bạn mong muốn nhận được những kiến thức tiếng Anh chất lượng, hãy kết nối với tôi:

– Website:        www.danghoanglam.com/

– Facebook:     www.facebook.com/TrieuNguoiGioiTiengAnh

– Group:           Tiếng Anh trong Đời sống – Stalk English

www.facebook.com/groups/TiengAnhTrongDoiSong/

– Fanpage:       www.facebook.com/DangHoangLamVN

– Zalo:              Đặng Hoàng Lâm

– Điện thoại:    0978.631.648

– Email:            danghoanglamhp@gmail.com